Sự Tích Quả Dưa Hấu – Truyện Cổ Tích Việt Nam

Sự tích quả dưa hấu là một truyện cổ tích Việt Nam rất hay và ý nghĩa. Câu chuyện đã giúp chúng ta biết được nguồn gốc quả dưa hấu, đồng thời cũng ca ngợi những con người lao động chân chính, dám nghĩ, dám làm, dám đương đầu với khó khăn thử thách để nhận được kết quả xứng đáng. Hãy cùng các bé đọc Sự tích quả dưa hấu và dạy bé những bài học ý nghĩa qua câu chuyện này nhé!

Truyện cổ tích Sự tích quả dưa hấu

Ngày xưa, có một chàng trai trẻ tuổi tên là Mai An Tiêm.

Chàng là người ở đâu tận vùng biển phía Nam bị bán làm nô lệ.

Một hôm, chàng bị bọn lái buôn chở đến bán cho vua Hùng Vương.

Mai An Tiêm học nói tiếng Việt rất chóng.

Chàng nhớ nhiều chuyện, vua càng yêu dấu, không lúc nào rời.

Năm ba mươi lăm tuổi, chàng làm quan hầu cận, có một ngôi nhà riêng ở gần cung vua.

Vợ Mai An Tiêm cũng là con gái nuôi của vua, hai vợ chồng có một con trai lên năm tuổi.

Mai An Tiêm có đủ mọi người hầu hạ, trong nhà có của ngon vật lạ không thiếu thứ gì.

Tuy uy quyền không lớn lắm, nhưng chàng được mọi người nể phục.

Nhiều kẻ vẫn thường lui tới cầu cạnh.

Nhưng thấy Mai An Tiêm có địa vị cao, cũng không hiếm gì những kẻ đâm ra ghen ghét.

Một hôm, trong một bữa tiệc đãi các quan khách, giữa lúc mọi người không ngớt lời xưng tụng mình, Mai An Tiêm nhún nhường bảo họ:

– Có gì đâu, tất cả mọi thứ trong này đều là vật tiền thân của tôi cả!

Mai An Tiêm nói rất tự nhiên.

Bởi vì tôn giáo ở xứ chàng vẫn bảo rằng cái sướng khổ hiện tại bao giờ cũng là kết quả của việc ăn ở tốt xấu từ kiếp trước.

Nhưng trong số người đi dự tiệc có mấy viên quan hầu cận vua, vống ghét chàng từ lâu.

Chộp lấy câu nói mà họ cho là ngạo mạn đó, vội vàng về tâu cho vua biết.

Vua Hùng nghe nói vô cùng giận dữ.

Vua gầm lên:

– Chà! Thằng láo! Hôm nay nó nói thế, ngày mai nó còn tuôn ra những lời bất kính đến đâu.

Quân nô lệ phản trắc, giam cổ nó lại cho ta!

Buổi chiều hôm ấy, Mai An Tiêm bị bắt bỏ vào ngục tối.

Bấy giờ chàng mới biết là mình lỡ lời.

Mai An Tiêm tự bảo: “Nếu từ nay trở đi ta bị đày đoạ là vì kiếp trước ta đã cư xử không tốt”.

Trong khi đó thì ở triều, các quan họp bàn để xử Mai An Tiêm.

Nhiều người đề nghị xử tử.

Có người đề nghị cắt gót chân, nhưng lời tâu của một ông quan già làm vua chú ý:

– Hắn bị kết tội là đúng, nhưng trước khi hắn chết ta nên cho hắn nhận ra một cách thấm thía rằng những của cải của hắn đây là do ơn trời biển của bệ hạ chứ chẳng là vật tiền thân nào cả.

Tôi nghe ngoài cửa Nga Sơn có một hòn đảo.

Cho hắn ra đấy với một hai tháng lương để hắn ngồi ngẫm nghĩ về “vật tiền thân” của hắn trước khi tắt thở.

Vua Hùng Vương gật đầu chấp nhận, nhưng sau khi ra lệnh, vua còn dặn: “Cho hắn lương ăn vừa đủ dùng trong một mùa và một cây rựa cùn”.

Hôm đi đày, tuy ai nấy hết lời can ngăn, nhưng vợ Mai An Tiêm kiên quyết theo chồng ra ngoài hải đảo.

Nàng bế cả con trai đi theo.

Tất cả mọi người đều cho là việc rồ dại.

Nàng thì tin ở lời chồng: “Trời sinh voi sinh cỏ. Lo gì!”

Nhưng khi bước chân lên bãi cát hoan vu mịt mù thì người đàn bà đó nức nở gục vào vai chồng:

– Chúng ta đành chết ở đây mất thôi.

Mai An Tiêm ôm con, bảo vợ:

– Trời luôn có con mắt. Cứ phấn chấn lên. Đừng sợ!

Hơn một tháng đầu, đời sống của vợ chồng đã tạm ổn.

Nhà ở thì chui trong hốc đá đã được đan phên che sương gió.

Nước uống thì đã có suối.

Muối không có thì đã có nước biển.

Nhưng còn việc kéo dài sự sống?

Hai vợ chồng nhìn vào bồ gạo đã vơi:

– Nếu như chúng ta có một nắm hạt giống thì quyết không lo ngại gì cả.

Bỗng nhiên một hôm, có một đàn chim lớn bay từ phương Tây lại, đậu đen ngòm cả một bãi cát.

Rồi chúng bay đến trước mặt hai vợ chồng kêu váng cả lên, thả xuống năm sáu hạt.

Không lâu sau từ những loại hạt ấy mọc ra một loại cây dây bò lan xanh um cả bãi cát, có rất nhiều quả xanh mướt, to bằng đầu người.

Mai An Tiêm trẩy một quả, bổ ra thấy ruột đỏ hồng, hạt đen nhánh.

Vợ chồng con cái cùng nếm thử thấy vị ngòn ngọt thanh thanh.

Mai An Tiêm reo lên:

– Ô. Đây là thứ dưa lạ, chưa từng thấy bao giờ.

Hãy gọi nó là dưa tây, vì thứ dưa này được bầy chim đưa từ phương Tây lại, từ đất liền ra cho chúng ta.

Trời nuôi sống chúng ta rồi!

Từ hôm đó hai vợ chồng cố trồng thật nhiều dưa.

Họ tính ăn dưa thay cơm để đỡ phải dùng số gạo đã gần hết.

Một hôm, vợ chồng bắt gặp một chiếc thuyền đánh cá đi lạc ra đảo.

Sau khi giúp họ sửa buồng lái trở về đất liền, Mai liền đưa biếu họ một số dưa để họ đưa về cho mọi người nếm thử.

Mai An Tiêm bảo họ chở gạo ra đổi lấy dưa.

Chỉ cách mấy ngày, con thuyền thứ nhất đã cắm neo ở bến, chở ra cho hai vợ chồng khá nhiều gạo.

Hai bên y ước, một bên nhận lấy gạo còn một bên xếp dưa xuống thuyền.

Từ đó trở đi, bữa ăn của họ đã khác trước.

Ngồi bên nồi cơm trắng hơi bay lên nghi ngút, vợ Mai An Tiêm ôm lấy con, lẩm bẩm: “Trời nuôi sống chúng ta thật”.

Cũng từ hôm đó, vợ chồng trồng thêm nhiều dưa nữa.

Kết quả là thuyền buôn có, thuyền chài có, lũ lượt ra đỗ ngoài hải đảo đưa gạo, quần áo, gà lợn, dao bú, lại có cả thứ hạt giống khác, để đổi lấy dưa.

Những người trong thuyền nói với Mai An Tiêm:

– Thật quả từ xưa chưa hề có loại dưa nào quý đến thế.

Ở vùng chúng ta, ai cũng ao ước được nếm một miếng thứ dưa này dù phải đổi bao nhiêu gạo cũng không tiếc.

Ngày ấy người ta tranh nhau mua dưa lấy giống cho nên chỉ trong vòng vài ba năm giống dưa lan tràn khắp nơi.

Tên tuổi của vợ chồng Mai An Tiêm được truyền đi xa rộng.

Dân tôn là “Bố cái dưa tây”.

Lại nói chuyện vua Hùng, một hôm la rầy viên quan hầu vì đã dốt nát để thợ dựng hỏng một ngôi nhà.

Vua buột miệng than thở: “Phải chi có Mai An Tiêm ở đây thì đâu đến nỗi”.

Ngày hôm đó, vua nhắc mãi đến chàng.

Đã hai lần vua cho hỏi Lạc hầu xem hiện giờ Mai An Tiêm đang làm gì ở đâu.

Lạc hầu đáp liền:

– Chắc hắn không còn nữa!

Nhưng vua không tin.

Vua cho ngay một tên khác, cấp cho lương ăn và thuyền để hắn vào châu Ái tìm Mai An Tiêm.

Một tháng sau, hắn ta mang về cho vua một thuyền dưa tây và nói:

– Đây là lễ vật của vợ chồng Mai An Tiêm dâng bệ hạ.

Hắn kể cho vua biết rõ ngày tháng tận khổ và cuộc sống hiện giờ của hai vợ chồng Mai An Tiêm.

Rồi hắn tiếp:

– Bây giờ ông bà Mai An Tiêm đã có nhà cửa ngoài ấy khá đẹp, có đến mười người hầu hạ, có bãi dưa, có ruộng lúa và rất nhiều lợn gà…

Vua Hùng càng nghe càng sửng sốt.

Vua chặc lưỡi bảo mấy viên quan hầu cận ngày nọ đã tố cáo Mai An Tiêm:

– Hắn bảo là vật liền thân của hắn, thật đúng chứ không sai!

Vua bèn sai một đoàn lính hầu đi đón hai vợ chồng Mai An Tiêm, cho họ trở lại chức cũ.

Vua lại ban cho Mai An Tiêm người con gái hầu để an ủi chàng.

Bây giờ chỗ hải đảo, người ta còn gọi là bãi An Tiêm.

Những người kế tiếp công việc của hai vợ chồng Mai An Tiêm trên đảo vẫn còn dòng dõi đông đúc.

Họ lập thành làng gọi là làng Mai An Tiêm.

Ở ngôi nhà cũ của Mai An Tiêm họ đã lập đền thờ hai vợ chồng chàng.

Nhân dân gọi là “ông bà tổ dưa tây hay dưa hấu”.

“Theo kho tàng truyện cổ tích Việt Nam – NXB Văn học”

truyện cổ tích sự tích quả dưa hấu
Truyện cổ tích sự tích quả dưa hấu

Bài học rút ra từ câu chuyện sự tích quả dưa hấu:

Truyện cổ tích sự tích quả dưa hấu không chỉ cho chúng ta biết về nguồn gốc quả dưa hấu, không chỉ ca ngợi những con người lao động chân chính, dám nghĩ, dám làm, dám đương đầu với khó khăn thử thách để đạt được kết quả xứng đáng, mà từ truyện sự tích quả dưa hấu, chúng ta còn rút ra được những bài học cuộc sống sâu sắc.

Thứ nhất, phải có niềm tin vào cuộc sống, chính thái độ sống sẽ quyết định cuộc đời của mỗi người

Cho dù cuộc sống có bất công với bạn tới đâu thì hãy luôn tin rằng “trời sinh voi sinh cỏ”.

Mai An Tiêm xuất thân là một nô lệ. Nếu như những người nô lệ khác không dám trèo cao với xa, thì Mai An Tiêm bằng sự nỗ lực của mình đã trở thành con rể vua Hùng, có địa vị cao, được nhiều người nể phục.

Nếu như không có thái độ tích cực, không biết vươn lên trong cuộc sống thì mãi mãi chàng chỉ là một người nô lệ bình thường như bao người nô lệ khác mà thôi.

Đến khi bị kẻ xấu hãm hại, chàng bị đầy ra đảo hoang, thì chàng vẫn luôn vững tin “Trời sinh voi sinh cỏ”.

Chàng luôn sẵn sàng đối đầu với mọi thử thách và quyết chiến đấu đến cùng.

Chính thái độ sống tích cực của chàng đã giúp chàng và gia đình vượt qua mọi khó khăn để có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Thứ hai, những người dám nghĩ, dám làm sẽ nhận được kết quả xứng đáng.

Trong hoàn cảnh khó khăn trên đảo hoang, Mai An Tiêm đã nghĩ đến việc tìm hạt giống để gieo trồng. Nhưng trên hòn đảo hoang này thì kiếm đâu ra hạt giống?

Và khi tìm được trái lạ, chàng như tìm thấy tia sáng trong đường hầm “Trời nuôi sống chúng ta rồi!”.

Chàng đã dám trồng và chăm sóc giống cây lạ để có được một loại trái cây có thể ăn thay cơm khi số gạo được vua Hùng phát đã gần hết.

Nếu như chàng không nghĩ đến việc tìm hạt giống để gieo trồng, thì có lẽ cơ hội này đã qua đi mất.

Chàng đã dám nghĩ (nghĩ đến việc tìm hạt giống trên một hòn đảo hoang, cơ hội gần như bằng 0), và dám làm (dám gieo trồng một giống cây lại mà chưa biết kết quả sẽ ra sao), và chàng đã nhận được kết quả xứng đáng với những nỗ lực bỏ ra.

Thứ ba, giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính mình

Khi bắt gặp một chiếc thuyền đánh cá đi lạc ra đảo, chàng đã giúp họ sửa lại buồng lái để trở về đất liền.

Và chính chiếc thuyền đánh cá đó đã đổi gạo lấy dưa, từ đó mà loài dưa lạ do hai vợ chồng chàng gieo trồng đã được nhiều người biết đến, và cuộc sống của gia đình chàng nhờ đó mà ngày càng sung túc hơn.

Thảo Duyên

Blog Con Mọn

Bình Luận