Sự Tích Sao Hôm, Sao Mai

Ngày xưa, ở làng kia có hai anh em trai mồ côi cha mẹ.

Em còn nhỏ dại nên anh không quản khó nhọc, lo làm lụng nuôi em.

Ở nhà, hai anh em quấn quýt bên nhau, anh đi đâu, em cũng không rời một bước.

Ngày ngày, đi cuốc đất gieo lúa, anh thường dắt em lên nương.

Bẫy được con chim, kiếm được bắp ngô, anh liền đốt lửa nấu chín, dành cho em ăn.

Còn em thì bảo gì là nghe nấy, không bao giờ trái lời.

Khi anh có vợ, cả ba anh chị em sống với nhau rất hoà thuận, vui vẻ.

Đến một ngày, làng bắt người anh đi phu.

Trước lúc lên đường anh gạt nước mắt dặn em:

– Anh phải đi lâu ngày, chưa biết bao giờ mới về được.

Anh rất thương chị, nhớ em.

Ở nhà, em phải nghe lời chị, phải canh giữ chị cho cẩn thận nghe em.

Anh đi rồi, em lo ngay ngáy, chỉ sợ mất chị, bèn khoét một lỗ trên vách, đêm đêm luồn tay qua buồng bên, đặt lên bụng chị để canh giữ.

Nào ngờ ít lâu, người chị dâu có mang.

Em sợ phải tội, bỏ trốn biệt lên núi.

Đứa em khốn khổ cứ theo đường mòn đi về phía mặt trời lặn, cho đến lúc tối sầm đến một ngọn núi cao thì kiệt sức, gục xuống chết.

Người anh về thấy cơ sự như thế thì rất giận em.

Người vợ thuật rõ đầu đuôi, hết lời kêu van chồng đừng ngờ oan cho em, nhưng anh vẫn không tin.

Thế rồi một hôm chị chuyển dạ đẻ ra một cáy bàn tay.

Lúc đó anh mới biết người em vô tội.

Anh liền bỏ nhà đi tìm em.

Chẳng biết em đi về hướng nào, anh cứ đi theo con đường mòn, đi về phía mặt trời mọc.

Gặp ai anh cũng hỏi:

– Có thấy em tôi đâu không?

Nhưng ai cũng trả lời:

– Em của anh mà anh không trông thấy chúng tôi thấy sao được?

Anh đi mãi, đi mã, đến một đỉnh núi cao, phần vì mệt nhọc, đói khát, phần vì thương nhớ em đã gục xuống giữa lúc gà vừa xao xác gáy.

Người vợ thấy chồng đi lâu ngày không về, lòng như lửa đốt, cũng bỏ nhà đi tìm, chị chẳng biết chồng ở đâu, nên một mình băng hết núi này đến núi nọ, gặp ai chị cũng hỏi:

– Có thấy chồng tôi ở đâu, em tôi ở đâu?

Nhưng ai cũng trả lời:

– Chồng chị, chị không thấy, em chị, chị không thấy, chúng tôi sao thấy được?

Chị lại miệng gào, chân chạy, cho đến khi không bước nổi nữa, bèn ngồi xuống mà khóc lóc cho đến khi kiệt sức, tắt thở.

Từ đó, cứ vào khoảng sẩm tối, hồn đứa em lại đứng trên ngọn núi phía Tây, ngơ ngác nhìn về xuôi.

Người ta gọi đó là sao Hôm.

Hồn người anh cứ nghe gà gáy là thức dậy, đứng ở đầu núi Đông ngóng tìm em.

Đó là sao Mai.

Hồn người chị dâu thì đêm đêm cứ băng từ nơi này qua nơi khác giữa bầu trời mênh mông, thỉnh thoảng dừng lại hỏi đường rồi lại lao như bay, ấy là sao Vượt.

Còn bàn tay thì thành sao Rua mở ra như để nâng niu ba vong hồn đau khổ.

“Theo kho tàng truyện cổ tích Việt Nam – NXB Văn Học”

XEM THÊM:

Sự Tích Chiếc Kèn Môi – Truyện Cổ Tích Việt Nam

Sự Tích Núi Tản Viên

Truyện Cổ Tích Sự Tích Sông Nhà Bè

Bình Luận